Trang

15 thg 9, 2013

Tạp Văn HEO MAY của Lưu Tuấn Kiệt -3

Năm 1956 vùng quê tôi bắt đầu thực hiện giảm tô cải cách tôi bước vào tuổi chín, mười. Trong rất nhiều sách vở ngày nay bạn viết đã nói các quan điểm của mình về cuộc cách mạng này, riêng tôi lúc đó là một đứa trẻ. Vâng! Tôi xin viết từ trái tim non nớt của mình những điều hôm nay chưa ai nói.

Ngày xưa, tháng ba, ngày tám là những thời điểm giáp hạt. Các cụ đã có những câu ca "ngoài đồng vàng mơ trong nhà mờ mắt" - lúa ngoài đồng chưa ăn được thóc trong nhà đã hết. Những nhà nghèo thường phải cắp nón đến xin nhà giàu phơi lại rơm, đập lấy những hạt thóc lửng về nấu cháo. Còn nhà giàu thóc vẫn nhiều vô kể. Nhà có trên mười mẫu ruộng thóc dự trữ hàng kho. Tôi có thằng bạn nhà giàu có lần dỗi với mẹ nó trốn vào kho thóc ngủ. Lúc buồn tè quá nó tè luôn trên thóc. Vài ngày hôm sau cứ chỗ nào có nước đái của nó thì thóc mọc mầm. Nó dẫn tôi đi xem những cây mầm mọc tứ tung trong  kho thóc. Lúc ấy nhà tôi không có thóc mà ăn. Tôi bỗng thèm được mình là nhà giàu. Ừ nhỉ? Thằng bạn sao nó sướng thế. Nó được sinh ra có kẻ hầu người hạ, đêm có người đun nước cho nó rửa chân. Nhà nó còn nuôi cả thầy giáo dạy riêng cho mình nó học. Nhưng tại sao nhà mình lại nghèo?. Một lần tôi hỏi cha tôi, ông bảo: "Nhà nghèo vì không có ruộng, suốt đời làm thuê cuốc mướn, ráo mồ hôi hết tiền". À ra thế! Tôi ngây thơ hỏi tiếp: "Ruộng của trời của đất. Tại sao nhà giàu có nhà nghèo không có?". Lúc ấy cha tôi trợn mắt lên:
- Cái thằng này! Chỉ giỏi lý sự. Biết gì. Học đi!.

4 thg 9, 2013

Hành trình về phương đông

        "Hành trình về phương đông" là cuốn sách của giáo sư Spalding viết từ năm 1937. Đây là cuốn sách hay, cần đọc, nó giúp ta mở rộng hiểu biết về con người và thế giới mà ta đang sống, đặc biệt là về thế giới tâm linh.Tôi xin đưa cuốn sách lên đây để bạn nào quan tâm tham khảo.


"Hành trình về Phương Đông" - 
Hồi ký Dr. Blair T.Spalding (1857 – 1953)
                                        (Life and Teaching of the Masters of the Far East)
                                                                                             Tác giả: Blair T.Spalding
                                                                                             Dịch giả: Nguyên Phong
                                                      --- o0o ---

                                                             MỤC LỤC

                                             Lời nói đầu
Chương 1-    Một người Ấn lạ kỳ
Chương 2 -   Người đạo sĩ thành Benares
Chương 3 -   Khoa Học Thực Nghiệm Và Khoa Học Chiêm Tinh Bí Truyền
Chương 4 -   Trên Đường Thiên Lý
Chương 5 -   Thành Phố Thiêng Liêng
Chương 6 -   Những Sự Kiện Huyền Bí
Chương 7 -  Vị Đạo Sĩ Có Thể Chữa Mọi Thứ Bệnh
Chương 8 -   Đời Sống Siêu Nhân Loại
Chương 9 -   Cõi giới Vô Hình
Chương 10 - Hành Trình Về Phương Đông
----------------------------------------------------

3 thg 9, 2013

Liệt sĩ Lê Hoài Tuyên


  HOÀI  TUYÊN  SỐNG MÃI
TRONG LÒNG  ĐỒNG  ĐỘI    BẠN 

                 Giữa tháng 10/1971, Đồng chí Đặng Minh Ngạc trưởng Ban Kỹ thuật ( thuộc phòng Điện Tử, Viện Kỹ thuật Quân sự ) tập hợp tổ nghiên cứu về bom từ trường của chúng tôi để nghe thượng tá Ngô Đức Thọ, trưởng phòng Điện Tử  giao nhiệm vụ. Lúc này một số anh trong Ban đang đi công tác ở  các đơn vị khác hoặc đang ở chiến trường  nên ban chỉ còn có 4 người: anh Ngạc, anh Vũ Ngọc Thư, anh Lê Hoài  Tuyên và Tôi.
Sau khi mở đầu cuộc    họp  bằng mấy câu đùa vui, đồng chí Thọ nói “...Các cậu vừa hoàn thành việc nghiên cứu ngòi từ trường cải tiến MK42-MODEL3, như vậy là kịp thời. Tài liệu về bom cải tiến và hướng dẫn công tác rà phá, thay đổi cách đánh ... ta đã gửi tới 559, nhưng người của ta phải vào trực tiếp vào trong đó để cùng với 559 đảm bảo cho chiến dịch vận tải lớn, rất quan trọng trong mùa khô 71-72 này. Như vậy 3 đồng chí Ngạc, Tuyên và Kiệt do đồng chí Ngạc phụ trách sẽ vào ngay 559, chia nhau đi tất cả các binh trạm để vừa huấn luyện,  vừa trực tiếp phá bom đồng thời phát hiện, thu thập các loại bom mìn vũ  khí mới, những loại cải tiến mới của địch và gửi nhanh ra viện. Về hướng biển ta chủ trương rà phá bom ở luồng Nam Triệu và vịnh Bắc Bộ. Viện cử đồng chí Khải và Ngô Tuấn Dũng ( Phó tiến sĩ vật lý mới về viện) xuống phối thuộc với Cục Kỹ Thuật Hải Quân, tạm thời đồng chí Khải phụ trách, mấy tuần nữa anh Vĩnh về sẽ xuống phụ trách. Như vậy chỉ còn đồng chí Thư, mới đi 559 về thì thường trực ở nhà, biên soạn tiếp tài liệu gửi cho công binh và các nơi. Tình hình rất khẩn trương, các cậu có ý kiến gì không?”. Anh Ngạc nói: “Đoàn chúng tôi vào 559 lần này hứa với Viện là sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ. Đề nghị anh cho gọi Kiệt về sớm để kịp lên đường. Địch đánh phá bằng nhiều loại bom hỗn hợp, việc rà phá khó khăn hơn, đề nghị Viện sớm đưa thêm xe phóng từ cải tiến vào. Thêm nữa lần này đi dài ngày (dự kiến đến hết mùa khô) nên công tác hậu cần cho đoàn xin được tăng cường”. Lê Hoài Tuyên (cán bộ trẻ nhất trong ban) nói với anh Thọ: “Bọn em làm xong đầu MODEL-3 rồi nhưng chưa biết loại MODEL-2 như thế nào nên rất nóng lòng muốn có nó trong tay. Được đi 559 lần này, em rất toại nguyện và xin hứa với thủ trưởng em sẽ tích cực truy tìm để có được MK42-MODEL-2 gửi ra Viện”. Sau cuộc họp đoàn công tác của anh Ngạc tích cực chuẩn bị và ngày 15/10 các anh chia tay anh em để lên đường. Lúc chia tay mọi người đều cảm động, nói ít nhưng tình cảm sâu đậm. Mới năm trước anh Ngô Trọng Tài, Hoàng Kim Giao cũng chia tay anh em để lên đường như thế này đây. Bộ quân phục giải phóng màu xanh, ba lô con cóc căng phồng sau lưng, miệng cười tươi, cái xiết tay rất chặt...nhưng các anh đã không về nữa. Tuyên ôm chặt vai tôi và nói vào tai “Thế là mình sắp được gần bố mình thêm một đoạn” Tôi rất hiểu câu nói của Tuyên, vì lúc đó bác Lê Tuấn (bố của Tuyên) đang là chánh văn phòng của Trung ương cục Miền Nam ở B2, bác vào Nam từ năm 1968. Tuyên luôn mong được đi chiến trường và nếu có dịp vào tận B2 với bố. Lúc này đây khi lên đường đi chiến đấu, anh đã thực sự trở thành người đồng chí của bố anh , như trong một lá thư từ năm 1968 (lúc đang học Trường Đại học Tổng Hợp) gửi cho bố, có đoạn “... con rất tự hào về gia đình ta, con hứa sẽ học tập, phấn đấu để xứng đáng với gia đình và sẽ trở thành người con, người đồng chí của bố mẹ ”
            Chiếc xe Gat chuyển bánh, đưa các anh về phía Nam cả đơn vị lưu luyến vẫy taycho đến khi xe khuất hẳn. Tiễn đoàn anh Ngạc đi 559 xong, hai hôm sau tôi cùng anh Ngô Tuấn Dũng theo xe của anh Ngô Đức Thọ xuống Hải Quân, trong lòng tôi cứ mong một điều là sau đợt công tác này anh em lại về họp mặt đông đủ, nhưng sẽ phải chờ hết muà khô.
            Đoàn anh Ngạc vào tới 559, các anh chia nhau đi tất cả các binh trạm, các sư đoàn công binh trên tuyến 559. Anh Ngạc sau khi huấn luyện cho cán bộ và bộ đội ở bộ tư lệnh 500, tiếp tục đi huấn luyện ở các binh trạm 30, 32, 34. Anh Kiệt được phân công đi sâu vào phía trong, tới tận ngã ba biên giới Việt- Lào- Campuchia để huấn luyện ở các binh trạm 36, 38, 47 và ở các sư đoàn 470, 471. Còn Lê Hoài Tuyên làm nhiệm vụ huấn luyện và phá bom ở các binh trạm 12, 14 và các sư đoàn công binh 472, 473. Vào mùa khô, công tác vận chuyển của ta càng lớn thì địch cũng tập trung đánh phá càng dồn dập, ác liệt. Các anh đã mở hàng chục lớp huấn luyện cho hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ tại chiến trường đối phó với bom mìn của địch, nhất là với những cải tiến mới của chúng tại chiến trường. ở binh trạm 12, ta thu hồi được một số đầu MK42 còn tốt, trong điều kiện khó khăn ở chiến trường, Lê Hoài Tuyên đã cho đầu bom hoạt động trở lại và dùng nó làm giáo cụ trực quan để huấn luyện cho bộ đội, đồng thời dùng làm máy đo để kiểm tra đo đạc các xe phá bom của ta rất tốt. Theo báo cáo từ chiến trường do anh Ngạc điện về Viện, cho biết: Xe phá bom BTR phá nổ được bom cách xe 75m, nếu bom ở trên mặt đất, phá nổ cách xe 50m nếu bom chui ở độ sâu 5m. Kết quả thực nghiệm tại chỗ làm cho học viên hiểu rõ cách sử dụng các phương tiện phá bom và tin tưởng ở các thiết bị kỹ thuật của ta. Xe BTR có ưu điểm cơ động nhanh, thông đường nhanh. Còn khung dây PK thì rất cơ động, phá được bom trên mọi địa hình phức tạp mà xe không tới được. Theo số liệu tổng kết sau mùa khô 71- 72, tuyến 559 đã phá nổ 1114 quả bom từ trường, trong đó có sự đóng góp quan trọng trực tiếp của đoàn công tác của Viện Kỹ Thuật Quân Sự. Công tác huấn luyện và trực tiếp phá bom của đoàn đã góp công rất lớn cho tuyến 559 đảm bảo giao thông mùa khô 71 - 72.
            Nhưng thật không may ngày 26/ 3/ 1972, ở khu vực đài quan sát Cao Sơn tại Km17+500 trên đường 20A thuộc binh trạm 14 phía tây tỉnh Quảng Bình, Lê Hoài Tuyên đã hy sinh khi tiếp cận một quả bom để tháo và thu hồi đầu MK 42. Vẫn biết khả năng hy sinh của cán bộ làm nhiệm vụ rà phá bom mìn là rất lớn, vì ngoài việc phá nổ, anh em còn phải tiếp cận bom để thu hồi đầu nổ ... nhưng sự hy sinh của Tuyên làm chúng tôi bàng hoàng đau sót. Lúc đó chúng tôi chưa có đủ thông tin về sự hy sinh của anh vì anh Ngạc và anh Kiệt đang ở các binh trạm khác, rất xa. Sau này chúng tôi được đồng chí Nguyễn Văn Sự, kỹ sư vũ khí của Học Viện Kỹ Thuật Quân Sự, lúc đó cùng làm việc với Tuyên ở binh trạm 14, kể lại sự hi sinh của Tuyên như sau:” Chiều ngày 26/ 3, sau khi địch ném bom, được tin cách đài quan sát Cao Sơn khoảng 300m, trên sườn đồi có một quả bom chưa nổ, Tuyên và tôi cùng đến xem xét .Thấy bom còn nổi một nửa trên mặt đất, Tuyên bảo: Ta sẽ làm liệt quả bom này để thu hồi ngòi nổ MK42, may ra nó lại là MODEL2 mà ở Viện đang cần. Sau đó hai đứa dùng lượng nổ nhỏ mang theo đánh đề đào đất dưới thân bom . Gói bộc phá nhỏ nổ, đất đào được một ít nhưng phích nối điện nằm giữa thân bom vẫn chưa lộ ra, Tuyên bảo tôi về lấy thêm thuốc nổ còn Tuyên ở lại nghiên cứu để đánh tiếp . Tôi về lấy thêm 1Kg TNT , quay lại chỗ bom nằm. Cách bom khoảng gần 100m tôi thấy Tuyên đang ở sát quả bom dùng tay bới đất phía dưới. Đi thêm vài bước nữa, tôi nghe tiếng nổ chói tai và sức ép đập vào người, ngã xuống. Khi nhìn trở lại phía quả bom thì chỉ còn một hố sâu, tôi bàng hoàng lúc lâu , sau đó vội quay về binh trạm báo tin Tuyên đã hi sinh...”
          Thế là sau các anh Hoàng Kim Giao và  Ngô Trọng Tài, tổ nghiên cứu về bom từ trường của chúng tôi lại mất đi một cán bộ ưu tú nữa. Anh Lưu Tuấn Kiệt chia tay với Lê Hoài Tuyên ở binh trạm 12 từ cuối tháng 10 / 71, khi trời cuối thu. Đến khi trở lại binh trạm 34 vào tháng 4/ 72 lúc bắt đầu vào hè, cây rừng lại xanh tươi thì Tuyên không còn nữa, anh đau xót vĩnh biệt người bạn chiến đấu:
                            “ Tôi cùng bạn đến nơi đây
                               Rừng cây săng lẻ lá rơi đầy
                               Chia tay còn hẹn  “mai” gặp lại
                               Tôi bạn bên nhau, nhớ những ngày…
                               Trường sơn chiến đấu trên đất lửa
                               Nhiệt tình tuổi trẻ thật hăng say
                               Hôm nay trở lại cây xanh lá
                               Bạn đã nằm yên dưới đất này...”
Những người bạn của Tuyên ( cùng học phổ thông và học đại học ) đều nhận xét: Tuyên là một cán bộ đoàn “bẩm sinh”, anh đã làm bí thư chi đoàn của lớp Vật lý khoá 66 - 70  của trường Đại học Tổng Hợp Hà Nội. Anh Vũ Quyết Thắng, bạn thân của Tuyên kể: ”Tuyên sống rất tình cảm và sôi nổi, luôn hết lòng vì công việc chung, không nề hà bất cứ việc gì dù lớn hay nhỏ. Tuyên ăn khoẻ, làm khoẻ , việc gì cũng làm hết mình vì vậy anh em rất mến...”  khi về Viện KTQS công tác anh lại được bầu vào ban chấp hành chi đoàn của Phòng ngiên cứu Điện tử  và là đối tượng kết nạp đảng. Đọc lại rất nhiều lá thư anh gửi cho bố ( bác Lê Tuấn lúc đó ở chiến trường B2 ) từ năm 1968 - 1970 ( hiện ra đình còn lưu giữ được ), tôi thực sự xúc động và cảm phục về những suy nghĩ của anh, của một thanh niên thời chống Mỹ cứu nước. Người có ảnh hưởng rất lớn đến những phẩm chất và suy nghĩ của Lê Hoài Tuyên là bố  anh. Trong lá thư gửi bố ngày 21/4/1969 anh viết “... Con cứ nghĩ tới đâu viết tới đó vậy nhé. Thư của bố từ  tiền tuyến lớn gửi về, từng câu từng chữ đều có tác dụng động viên, cổ vũ con và các bạn con... Con tự hào vì có người bố đáng kính như vậy, con nguyện học tập làm theo bố, tức là sống và chiến đấu như một người cộng sản chân chính, không thể khác được... ”. Trong nhiều thư khác anh còn nói với bố về việc phấn dấu tu dưỡng theo hướng “vừa hồng vừa chuyên” mà bác Phạm Văn Đồng đã nói với sinh viên. Anh nói nhiều về nguyện vọng được sống và cống hiến nhiều cho đất nước, cho cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là con trai duy nhất trong một gia đình có bố đang công tác ở Miền Nam, mẹ đi học xa, ở nhà còn 2 em gái nhỏ phải trông nom, lúc đó anh không thuộc diện động viên vào bộ đội. Song Lê Hoài Tuyên đã viết đơn tình nguyện xin nhập ngũ khi tốt nghiệp đại học. Nói về việc nhập ngũ của mình,trong thư gửi cho bố ngày 28/ 9/1970 anh viết: “Bố kính yêu, con có một tin rất vui bố ạ, tháng sau con sẽ lên đường nhập ngũ. Thế là nguyện vọng tha thiết từ bao lâu nay đã được thực hiện, con tin rằng bố sẽ rất hài lòng. Con sẽ đi đúng đường mà bố đã vạch ra. có thể con sẽ được về một đơn vị bộ đội kỹ thuật. Nhà ta thế là có thêm một anh lính bố nhỉ! Biết đâu con lại có dịp vào chỗ bố, con mong mỏi ngày ấy lắm bố ạ. Vào bộ đội con hứa sẽ nỗ lực phấn đấu tu dưỡng, rèn luyện bản lĩnh và nâng cao trình độ văn hóa kỹ thuật để phục vụ nhiều nhất và lâu dài cho cách mạng. Lúc này đây con đang rất phấn chấn khi mình sẽ được mặc bộ quân phục của chiến sỹ Quân đội nhân dân Việt Nam... ”.
         Lê Hoài Tuyên hy sinh lúc tròn 24 tuổi, sự hy sinh của anh để lại nỗi đau lớn cho người thân và đồng đội. Nhưng mọi người cũng rất tự hào về anh, về một con người sinh ra là để chỉ vì cái chung, vì lý tưởng và lòng khát khao mong muốn đóng góp sức mình cho tập thể, cho quân đội.


       Tôi viết những dòng trên về Lê Hoài Tuyên  cách đây năm năm, vào dịp kỷ niệm lần thứ 45 ngày thành lập Viện Điện Tử - Viễn Thông. Nay nhân dịp liệt sĩ Hoàng Kim Giao của viện ( hy sinh năm 1968 ) được nhà nước truy phong danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang, tôi thấy cần viết thêm về Lê Hoài Tuyên. Trường hợp hy sinh của anh Giao và anh Tuyên giống nhau, bị bom nổ khi đang tiếp cận bom để tháo gỡ thu hồi ngòi MK-42, phục vụ cho công tác nghiên cứu cấp bách của Viện lúc bấy giờ để đối phó với bom mìn của địch. Song, do hoàn cảnh công tác độc lập, chiến trường 559 vào đầu năm 1972 rất khó khăn và ác liệt, hơn nữa Lê Hoài Tuyên là cán bộ phối thuộc  nên sự hy sinh của anh không được đơn vị cơ sở lập hồ sơ đầy đủ, vì vậy việc xét khen thưởng sau này không làm được, đó là một thiệt thòi lớn cho gia đình và đơn vị. Khi Tuyên hy sinh, việc baó tử  của đơn vị cho gia đình cũng không tiến hành ngay được mà tới đầu năm 1974 mới làm.  Cũng như anh Hoàng kim Giao, Lê hoài Tuyên xứng đáng với danh hiệu anh hùng, tuy chưa được phong tặng. Đó là điều còn băn khoăn trong lòng nhiều đồng đội của anh cho tới hôm nay.
           Từ ngày Tuyên hy sinh, hàng năm vào ngày tết và ngày 27/ 7 đại diện của viện  Điện tử và bạn bè lại đến thăm gia đình và thắp hương cho anh. Năm 2001 theo nguyện vọng của gia đình, mộ của anh được gia đình và đơn vị chuyển từ nghĩa trang liệt sĩ Trường sơn ra nghĩa trang liệt sĩ của Hà nội, ở xã Tây Tịu,  huyện Từ Liêm. ở đó còn có mộ của chị Đặng Thùy Trâm, anh Nguyễn Văn Thạc. Các anh chị là những thanh niên tiêu biểu của Hà nội thời chống Mỹ.

1 thg 9, 2013

Tạp Văn HEO MAY của Lưu Tuấn Kiệt -2

Thời thơ ấu

Khi tôi mười năm, mười sáu tuổi cha đã ngoài năm mươi. Tuổi trẻ học hành cả ngày đặt mình nằm là lăn ra ngủ một mạch đến sáng. Lúc đó cha tôi đã đến độ ít ngủ. Có lần ông bảo:
- Trông thấy con ngủ bố thèm. Bố có nhiều chuyện muốn kể cho con biết.
Trong hơi ấm ổ rơm, bố con cho chân vào chiếc bao tải, rồi trùm chiếu lên cho kín đầu. Bố tôi hỏi:
- Hôm qua đến đâu rồi?
- Dạ đến chỗ ông Hồ lên tàu đi ngược.
- Ờ... ờ... khoảng mấy năm sau, có một người rẽ về nhà mình tìm gặp bố. Người ấy nói là ban với ông mình (ông Hồ). Ông còn cho biết ông mình đang ở chợ Chu Định Hóa - Thái Nguyên, và ông có gửi cho bà số tiền là mười đồng bạc để trả nợ và chuộc lại nhà. Lúc này bố đã không còn là thằng Nhỏ, cụ Men giao cho đứng đầu cánh thợ.
Xã ta người theo học nghề này khá đông. Ở làng Đại có ông Tân, ông Khường, ông Biếm. Ở làng Bến có ông Nhàng, ông Vinh, sau này có bác Thặng, bác Quảng... vài năm sau bố lấy mẹ con.

Nhớ anh Ngô Trọng Tài

NHỚ ANH  NGÔ TRỌNG TÀI
       Lưu  Tuấn  Kiệt

            Vào những ngày đầu năm (1969) anh Ngô Trọng Tài và tôi được cử vào Hà Tĩnh để huấn luyện cho cán bộ cấp xã về phương pháp rà phá bom từ trường. Huyện đội Can Lộc Hà Tĩnh lúc ấy đang sơ tán ở xã Xuân Lộc cách cầu Nghèn vài cây số. Do tình hình cán bộ đông, nên Huyện đội Can Lộc đề nghị phân ra làm 2 nơi: Một tổ chức ở Huyện do anh Tài phụ trách, còn tôi dạy ở cụm thứ 2 xã Sơn Lộc.
                 Thời đó mang tiếng là lớp học, nhưng phải tổ chức ở ngoài trời. Bởi cả Huyện Can Lộc không còn một ngôi nhà nào để làm hội trường, các cơ quan, trường học hầu hết đã bị bom Mỹ phá sập đổ.

Liệt sỹ Hoàng Kim Giao

HOÀNG KIM GIAO –
    MỘT NGƯỜI SỐNG  HẾT MÌNH  VÌ CÔNG VIỆC VÀ TRONG TÌNH YÊU
                                         Đinh Quốc Khải
     
Trong mấy năm gần đây, bên cạnh việc xuất bản các cuốn nhật ký của Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc và Liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm đang gây xúc động dư luận, một số báo như: An ninh thế giới, Tiền phong, Thanh niên,… còn viết nhiều về liệt sĩ Hoàng Kim Giao, một cán bộ  trẻ của viện ta, đã cống hiến tuổi xuân cho đất nước.
Qua các bức thư anh để lại (sau gần 40 năm gia đình còn giữ được - và đã được in thành sách ) mọi người đều thấy ở anh một con người sống vì lý tưởng, hăng say học tập, rất dũng cảm và gương mẫu trong chiến đấu. Song trong cuộc sống nội tâm lại rất tình cảm, luôn lo lắng từng phút cho gia đình và người thân. Học tập tấm gương Hoàng Kim Giao, báo Tiền phong đã phát động phong trào viết về đề tài “Sống để yêu thương và dâng hiến”. Sự phát động của báo Tiền Phong đã được hưởng ứng, nhiều bài viết xúc động về liệt sĩ Hoàng Kim Giao đã được đăng trên các báo.

Một số hình ảnh buổi gặp mặt CQN-VĐT năm 2011









31 thg 8, 2013

Tạp Văn HEO MAY của Lưu Tuấn Kiệt

Kiet Luutuan   08:47 . 30- 8 - 2013
Hớn thân ! Mình gửi tập sách này , hy vọng được bạn đọc đồng cảm. Sách còn chỗ nào chưa được mong anh em đại xá cho.- Lưu Tuấn Kiệt.
Lưu Tuấn Kiệt
 honngv sẽ post dần toàn bộ tập "Tạp văn" này. Mong nhận được NHẬN XÉT (comment) từ các anh các chị cựu quân nhân (CQN) VĐT. 


                  Thay lời mở đầu

Lưu Tuấn Kiệt
như tôi biết

        Đại tá Đinh Quốc Khải
                                                                        (Cán bộ nghiên cứu khoa học) 

Thăm nhà bác Cảnh

Hôm qua (30-8-2k03) đoàn công tác của Viện Điện Tử (VĐT) - VKHCNQS do đ/c Phó viện trưởng, kiêm Bí thư Đảng ủy VĐT, thượng tá Lê Thanh Hải dẫn đầu đã viễn du lên tận Hòa Bình với mục đích khảo sát, bàn biện fáp xây "Nhà tình nghĩa" cho đ/c Vũ Đức Cảnh, cựu quân nhân VĐT. Đoàn còn có bác Đinh Kim Dực, thay mặt "cụ" Trần Thức Vân (tuổi cao kg đi được), trưởng Ban liên lạc hội Cựu quân nhân (CQN) VĐT; đại tá ... Nam, phòng Chính trị VKHCNQS; thượng úy ... Hưng, trợ lý CT ban CT, VĐT; CQN Ng. Văn Hớn.

25 thg 8, 2013

Thế sự du du nại lão hà

Thế sự du du nại lão hà
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca
Thời lai đồ điếu thành công dị
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa... 
 
Việc đời bối rối tuổi già vay
Trời đất vô cùng một cuộc say
Bần tiện gặp thời lên cũng dễ
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay...
                               
                          Đặng Dung