Trang

31 thg 10, 2013

Tin buồn

Vô cùng thương tiếc báo tin:

Đại tá, tiến sỹ Nguyễn Thế Hiếu, Phó giám đốc Viện Khoa học-Công nghệ Quân sự (KHCNQS), nguyên Viện trưởng Viện Điện tử đã đột ngột từ trần vào khoảng 16h chiều qua (30/10/2013), sau một cơn đau tim bất thường, hưởng dương 52 tuổi (tính theo tuổi âm).

Lễ viếng tiến hành vào hồi 8h sáng, lễ Truy điệu: 9h sáng cùng ngày 03 tháng 11 (chủ nhật) tại nhà tang lễ quân đội số 5 Trần Thánh Tông HN.

(an táng tại quê: huyện Vĩnh Tường tỉnh Vĩnh Phú).

4 thg 10, 2013

Vô cùng thương tiếc vĩnh biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp

VÕ NGUYÊN GIÁP (1911 - 2013)

Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã từ trần lúc 18h09 chiều nay ngày 4 tháng 10 năm 2013 tại Bệnh viện Trung ương Quân Đội, Hà Nội. Hưởng đại thọ 103 tuổi.

Theo Tễu blog

2 thg 10, 2013

Thơ Quế Hằng: Tự bạch

Hãy xem Quế Hằng – 1 thi sỹ nổi trội trong làng "Thơ Đường đất Việt" - tự bạch mới hay mới đẹp làm sao !

TỰ BẠCH
Quế Hằng


"Đồng trũng quê em một xóm nghèo
Tôm bơi cá lội nước trong veo
Trai tài đánh dậm cu đen nhẻm
Gái đảm bắt cua tí dính bèo"

Em thì đâu có bé teo teo
Đôi bữa nhịn ăn để vỗ eo
Trắng trẻo vui tươi hiền thể cuội
Lưa thưa lộc lá kiểu bèo bèo

Số trời vất vả lại gieo neo
Nhà cửa tuềnh toàng" khách vắng teo "
Con cái ba tên thôi cũng được
Cấp bằng hắn cướp hắn mang theo

Long đong nửa đời mưa cùng gió
Cố mãi cũng qua được cái nghèo

25 thg 9, 2013

Phim chiếu trên HTV

Cọp-bết bài thơ này lên đây kg nhằm ám chỉ ai mà đơn giản chỉ là tếu táo cho vui được 1 vài trống canh:

 



Hôm qua trên HTV
Chiếu phim các xếp mới về nghỉ hưu

Khi đương chức như Công như Quạ
Về hưu rồi lấn bấn kêu ca:
Cớ sao nó chẳng đến nhà,
Cớ sao nó chẳng tặng quà là sao?

Ngày hai buổi ra vào đóng cổng,
Con ở riêng quẳng cháu cho mình,
Vợ già cáu gắt linh tinh,
Hận con bồ nhí bạc tình theo giai.

Lương hưu còm cõm tiêu xài,
Tháng dăm đám cưới lại vài đám ma,
Thôi nôi, đầy tháng, tân gia,
cà phê, cà pháo thế là đi tong.

Lúc buồn rỗi ghé cơ quan cũ
Hỏi thăm xem mấy chú thế nào?
Lính canh bảo vệ ra chào,
Hỏi nơi công sở bác vào làm chi?

Quay xe lẩm bẩm câu gì,
Không ai nghe thấy rồi đi về nhà,
Tội cho con cún chạy ra,
Đá cho một phát thế là hết phim.

24 thg 9, 2013

Tạp Văn HEO MAY của Lưu Tuấn Kiệt - 8

Tuệ
 Chuyện tầm phào của lính có thể kể cả ngày không hết, nhưng đây là câu chuyện có thật của một đồng đội. Ai đã một lần tiếp xúc với cậu ta cũng phải tủm tỉm cười.
Đơn vị tôi đóng quân trên một quả đồi của vùng trung du. Nhà mới dựng tranh tre nứa lá. Mùa hè nóng hầm hập như dội lửa, mùa đông lại rét như cắt ruột. Ấy thế nhưng lính ta vẫn ăn khỏe, ngủ khỏe. Mỗi người mỗi bữa được hai bát cơm B52 (loại bát sắt Trung Quốc). Ngày hai bữa chính, một bữa phụ. Vị chi được bảy bát cơm trong một ngày, tạm gọi là no đủ. Nhưng tiểu đội tôi có một người lúc nào cũng thiếu ăn. Quanh năm cậu ta kêu đói. Anh em gọi đùa là Tuệ “hộ pháp”. Tuệ cao lớn, sức vóc, chân đi giày dép ngoại cỡ, quần áo khoác bộ nào cũng ngắn cũn cỡn, không ai nhịn được cười. Tuệ từ tiểu đội cao xạ bỗng nhiên được đại đội “bắn súng” sang đơn vị tôi - cối 82 chắc cũng vì lý do này. Chẳng tiểu đội nào muốn chứa cái thằng ăn khỏe! Ở với chúng tôi được một tuần tiểu đội phải ra “nghị quyết” bớt một phần cơm cháy của lợn để cho cậu ta ăn. Thế là bữa cơm nào Tuệ cũng được ưu tiên thêm một tảng cháy kể cả cháy sém. Cởu ta chan canh với cháy, sì sụp ăn một cách ngon lành.

Làm đĩ

Đăng lại truyện ngắn này của Nguyễn Thế Duyên

Hai Lúa: Khoảng 3 tháng trở lại, Lúa muốn viết một câu chuyện, câu chuyện của những kẻ “làm đĩ”… Chủ Nhật tuần rồi, đã viết được một nửa truyện, tự nhiên muốn lấy cái tựạ là “làm đĩ”. Search trên mạng để xem có bị trùng tên không, hihihi, mò ra câu chuyện này, ý tưởng, đối tượng và hoàn cảnh sao mà giống thế. (bắt đền bác tác giả này đấy, huhuhuhu !!!!). Chỉ có điều trong câu truyện của Lúa thì kẻ làm đĩ lại không sĩ diện,… cũng không tự tử vì ân hận và day dứt lương tâm. Tự nhiên đọc xong câu chuyện trên, câu chữ nó trốn ráo trọi, hổng viết được nữa rùi.
Xin cảm ơn tác giả Nguyễn Thế Duyên, viết về một dạng “nghề nghiệp” quá phổ biến hiện nay. Hai Lúa xin post lại và xem đây như một sự xin phép bác nhé.      

         

      Hắn cầm tinh tuổi Tuất. Ai cũng bảo người cầm tinh tuổi Tuất bao giờ cũng thông minh. Mà đúng thế thật. Mới hơn ba mươi tuổi mà hắn đã làm thư ký tòa soạn cho một tờ báo lớn của trung ương rất có uy tín. Buổi sáng hôm nay hắn đến tòa soạn. Vừa đến cổng hắn đã gặp cô Mai công đoàn đang vội vã đi ra.
          - Đi đâu mà vội thế cô Mai?
          - Anh không biết gì à? –Cô ta nhìn hắn ánh mắt không dấu nổi vẻ khinh bỉ.  
          - Ông Nguyễn chết rồi. Tôi đến nhà ông ấy xem công việc ma chay thế nào.
          Hắn túm lấy tay cô Mai giữ lại hỏi dồn dập.
          - Chết lúc nào? Hôm qua tôi còn gặp ông ấy trên hội nhà văn kia mà.
          - Chết tối qua, nghe nói là tự tử.

23 thg 9, 2013

TVT làm thịt gà

(Chuyện thật 100%, kg tin đi hỏi nhân vật)
     Ai đã là lính thì đều biết chuyện đi giã ngoại là cơm bữa. Thời còn bao cấp mỗi lần đi như thế, khâu hậu cần là đáng lo nhất (tự cung tự cấp, vì lính ở đâu có tiêu chuẩn ở đó, khó nhờ vả được).
     Khoảng năm 1982 mình được anh Trần Thức Vân giao nhiệm vụ nghiên cứu các tài liệu về bom từ trường của các đàn anh đi trước (giờ quên cả tên các anh rồi) để lắp ráp 1 vài mẫu đầu bom từ trường bằng linh kiện của Liên Xô (cũ). Có lẽ sau khoảng 1 năm, với linh kiện lĩnh tại Ban vật tư mình lắp được 3 mẫu, nhưng chỉ 1 mẫu có độ nhạy và độ ổn định tạm chấp nhận được với điều kiện là dùng sensor từ tháo ra từ quả bom của Mỹ, chứ nếu dùng sensor của Viện Vật lý thì độ nhạy không đạt yêu cầu.

Tạp Văn HEO MAY của Lưu Tuấn Kiệt - 7

Cây gạo ba mươi

Cây gạo cách xa làng tôi tới hơn một cây số. Lưng cây còng còng như ông già chậm bước. Xa xưa sông Hồng bồi đắp cho cánh bãi này. Làng tôi - bên bồi, làng kia bên kia sông - bên lở. Người bên lở sang nhận ruộng bên bồi. Dân làng tôi mang một cây gạo ra trồng. Có điều lạ lùng, các cụ trồng cây ngược: Ngọn xuống đất, gốc lại lên trời. Hóa ra chỉ trong mấy năm cây đã có lưng còng, mang dáng trăm năm cổ thụ. Cây gạo thành ranh giới đất đai của làng từ đấy.
Khi chúng tôi lớn lên toàn bộ cánh bãi nãy vẫn mênh mông cỏ lác. Ngày ngày chỉ có lũ trẻ rong trâu ra chăn thả, nô đùa, đến đêm lại là nơi trú chân của trộm cướp. Người ta còn kể rằng, xa xưa thời còn giặc giã, loạn lạc, có một người trộm cướp rất tài tên là Trúc Ba Dõi. Ông chỉ lấy của nhà giàu chia cho nhà nghèo. Có lần đúng đêm ba mươI tết ông lẻn vào một nhà phú ông. Lừa lúc nhà này luộc bánh chưng đã chín, gia nhân mệt mỏi lăn ra ngủ, ông bê cả nồi bánh đội lên đầu (hóa ra đáy nồi là nơi nguội nhất). Sáng mồng một, anh nhà giàu còn được ông tặng hai câu thơ dán ở ngõ:

21 thg 9, 2013

Hà Nội rộ mốt đạp xe dạo phố

Vài năm trở lại đây, Hà Nội như lãng mạn thêm bởi những vòng quay. Bóng dáng những chiếc xe đạp đang xuất hiện nhiền hơn trên những cung đường cùng với mốt đạp xe dạo phố của người dân Thủ đô.

Từ mốt đạp xe đến chạy đua “vũ trang”
Xuất hiện cách đây chừng hai năm, đến nay, đạp xe dạo phố và chơi xe đạp đã trở thành thú chơi mới của người dân Hà Nội. Những cung đường Thủ đô, đặc biệt là những điểm có quang cảnh đẹp như Hồ Gươm, Hồ Tây, đường quanh Lăng Chủ tịch, công viên Lenin… mỗi sáng sớm, mỗi hoàng hôn lại trở thành “tụ điểm” của những người yêu thích đạp xe.

Hà Nội rộ mốt đạp xe dạo phố 1
Xe đạp đã trở lại trên những con phố Thủ đô, nhưng không phải vì cuộc sống khó khăn như trong hồi ức của nhiều người ...

Phen này lên núi ở thôi

Chiều nay dạo ngắm Hồ Tây
Cảnh, người đẹp quá khiến ngây ngất lòng
Nước hồ xanh thẫm mùi rong
Gió hưu hưu thổi vuốt cong liễu hiền
Người người qua lại như Tiên
Chân dài, quần ngắn, áo liền hở vai...
Mải nhìn đạp fải đường sai
Vòng xe trở lại vẫn ai đấy... nhòm

Ông không còn trẻ, oai phong
  Phen này lên núi khỏi nhòm... cho xong!
                
                     
                                               honngv                      
                                                            Hồ Tây, 5:39 PM 11/7/2012