Đăng lại truyện ngắn này của Nguyễn Thế Duyên
Hai Lúa: Khoảng 3 tháng trở lại, Lúa muốn viết một câu chuyện, câu chuyện của những kẻ “làm đĩ”… Chủ Nhật tuần rồi, đã viết được một nửa truyện, tự nhiên muốn lấy cái tựạ là “làm đĩ”. Search trên mạng để xem có bị trùng tên không, hihihi, mò ra câu chuyện này, ý tưởng, đối tượng và hoàn cảnh sao mà giống thế. (bắt đền bác tác giả này đấy, huhuhuhu !!!!). Chỉ có điều trong câu truyện của Lúa thì kẻ làm đĩ lại không sĩ diện,… cũng không tự tử vì ân hận và day dứt lương tâm. Tự nhiên đọc xong câu chuyện trên, câu chữ nó trốn ráo trọi, hổng viết được nữa rùi.
Xin cảm ơn tác giả Nguyễn Thế Duyên, viết về một dạng “nghề
nghiệp” quá phổ biến hiện nay. Hai Lúa xin post lại và xem đây như một sự xin
phép bác nhé.
Hắn cầm tinh tuổi Tuất. Ai cũng bảo người cầm tinh
tuổi Tuất bao giờ cũng thông minh. Mà đúng thế thật. Mới hơn ba mươi tuổi mà hắn
đã làm thư ký tòa soạn cho một tờ báo lớn của trung ương rất có uy tín. Buổi
sáng hôm nay hắn đến tòa soạn. Vừa đến cổng hắn đã gặp cô Mai công đoàn đang
vội vã đi ra.
- Đi đâu mà vội thế cô Mai?
- Anh không biết gì à? –Cô ta nhìn hắn
ánh mắt không dấu nổi vẻ khinh bỉ.
- Ông Nguyễn chết rồi. Tôi đến nhà ông
ấy xem công việc ma chay thế nào.
Hắn túm lấy tay cô Mai giữ lại hỏi dồn
dập.
- Chết lúc nào? Hôm qua tôi còn gặp
ông ấy trên hội nhà văn kia mà.
- Chết tối qua, nghe nói là tự tử.



